Nghề được tôn vinh thì hãy nâng niu và làm giàu những gì mình đang có ''

Ngày 22 tháng 11 năm 2017

ĐĂNG NHẬP TÀI KHOẢN

 » Góc tương tác » Góc giáo viên

Các bài viết của giáo viên

Cập nhật lúc : 10:13 23/04/2014  

CHÙM THƠ CỦA CÔ GIÁO NGUYỄN THỊ HƯƠNG

KHÔNG ĐỀ

 

Anh đi rồi còn em với đơn côi

Còn em với nữa trái tim máu đỏ

Cái hôn đầu em chỉ trao một nữa

Sao dám nhận về nguyên vẹn tình anh.

 

BIỂN CHỜ


Em không về đành lỗi hẹn với biển chiều nay

Sóng hờn dỗi nên ngàn năm sóng vỗ

Biển đợi chờ nên ngàn năm không ngủ

Cát cô đơn nên cát trắng ngàn đời

Biển ru em trong khúc hát xa khơi

Chìm đắm giấc mơ giữa mênh mông tình biển

Em gối đầu trên hoang vu cát mịn

Chợt thấy mình nặng lòng với biển bao dung.

                                                                   17.8.2004

NIỀM TIN


Em vẫn đi tìm điều kì diệu

Điều thiêng liêng bí ẩn của trái tim

Giữa cuộc sống còn bộn bề giả dối

Em vẫn đi tìm điều kì diệu đến với mình

Có thể cả đời này em không là người may mắn

Nhưng vẫn tin em vẫn cứ đi tìm

Cho dù tuổi xuân thay màu tóc

Em cũng chẳng bao giờ vơi bớt niềm tin.

                                                                  10.2006

THƠ ANH...VIẾT

 

Thơ anh viết đẫm lòng người lữ khách

Chiều biên cương nỗi nhớ dẫu vơi đầy

Biển không sóng nhưng sao lòng chẳng lặng

Vỗ mạn thuyền rạn vỡ nát lòng nhau

 

Nhớ không anh con đường cũ hôm nào

Hoa ban nỡ bảo rằng em vẫn đến

Đường không tên nhưng đã thành định mệnh

Nhói tim em của kí ức một thời...

 

Rồi tháng, rồi năm, rồi qua cả cuộc đời

Hoa không nở trên con đường em tới

Anh lỗi hẹn để tình em mang tội

Nẻo đường xưa mang tên nỗi đời chờ.

                                                                           6. 2003

ANH

 

Anh như tia nắng mặt trời

Sưởi ấm một tâm hồn băng giá

Anh như cơn gió lạ

Thổi cả cuộc đời em trôi

Giữa muôn trùng biển khơi

Anh là buồm dong thuyền em đi mãi

Đi đến tận chân trời xa ngái

Anh lại là bến đỗ cho thuyền em buôn neo.

                                                                   21.10.04

ANH, EM VÀ MƯA

 

Mưa đầu mùa nặng hạt xòa vào nhau

Xối trắng cả không gian, xói mòn quá khứ

Em bên anh và mưa đầu mùa hai đứa

Ấm áp lạ lùng khi đi giữa cơn mưa

Xin cám ơn mặt trời những lần cùng mây ngủ muộn

Để lại khoảng trời anh, em và mưa.

                                                                     30.10.04

KHÔNG ĐỀ

 

Anh dắt tay em đi giữa lòng phố núi

Nghe lòng mình thanh thản phút bình yên

Bỏ lại phía sau mình...

Cõi chồng chềnh ảo mộng.

 

BỜ VAI ANH

 

Giữa muôn người em tìm kiếm một bờ vai

Để thổn thức sau những lần nông nổi

Để lãng quên sau những ngày dài mệt mỏi

Để anh yêu và để được yêu anh...

 

Bờ vai anh tin cậy, bình yên

Em gối đầu cùng bao nhiêu mộng tưởng

Tự nhủ lòng giữa đời thường bề bộn

Em vẫn còn…vẫn có bờ vai anh.

                                                               4.10.2012

CÓ ĐÔI KHI

 

Có đôi khi em thả lòng theo mây gió

Có cả yêu thương mơ mộng thoáng trôi qua

Và lúc ấy cói lòng chông chênh lạ

Vụt qua rồi chẳng biết bến bờ nao

 

Có đôi khi giữa cuộc sống ồn ào

Một chút lặng im cũng khiến lòng thanh thản

Chỉ một chút thôi sống cho mình và mơ mộng

Để cõi riêng chóng vánh vó câu mềm

 

Chỉ như thể có đôi khi ...là vậy

Em là em, là cô bé ngày xưa

Giữ trong lòng chút đôi khi kia ấy

Sẽ mang về nhiều lắm những miền vui

                                                             Hồng Vân 12.10

                                         (Đại hội liên hiệp thanh niên Việt Nam trường)

CÕI RIÊNG

                                                                 

Những nhớ thương hờn giận của ngày xưa

Em cất vào cõi riêng của một miền xa ngái,

Em tự nhủ chẳng bao giờ tìm lại

Để thật thà sống trọn vẹn bên anh

 

Chiều hoàng hôn cây lá chẳng còn xanh

Em nhặt vội chút niềm riêng đã úa

Gửi trong thơ để cõi riêng yên ngủ

Kỉ niệm của một thời xưa cũ thoáng trôi qua...

 

                                         Hồng Vân, 12.12.2011

                                      

Miệt mài cõng cái chữ lên vùng cao

Trầy trượt mãi rồi cũng leo lên đỉnh dốc

Gieo con chữ, gặt niềm hạnh phúc

Khi ước mơ mình được gửi trọn vào em

 

Bài học đầu đời cô muốn dạy cho em

Là tình yêu quê hương qua từng trang sách mới

Là bước chân của những anh hùng hi sinh giữ gìn bờ cõi

Là lặng thầm bóng dáng mẹ Việt Nam ta...

                                             Hồng Vân, 29.03.2014

 

 

 

 

Chưa có bình luận nào cho bài viết này